Tận Thế Tái Sinh Hi Vọng Cuối Cùng


Trong phòng lúc này chỉ còn mỗi mình Tô Vũ, hắn ghé người nhìn qua bên ngoài qua ô cửa sổ.
Trời vẫn còn sớm nhưng dòng người đi chơi Tết đã rất tấp nập.

Nhưng cũng phải thôi, để thu hút nhiều người đến đây bố mẹ hắn đã phải chi ra rất nhiều tiền để tổ chức vô số trò chơi, sự kiện miễn phí.
Vén lên tấm rèm cửa, hắn nhìn bầu trời xuyên qua ô cửa sổ.

Khác với bầu trời ảm đạm mùa đông, hôm nay thật đẹp, nó trong vắt không một áng mây.

Nhìn lên bầu trời hắn bỗng có chút thổn thức, kiếp trước cũng vào ngày này, gia đình hắn còn đang vui vẻ đi chơi với nhau.
"Sớm thôi..." Tô Vũ thở dài lẩm bẩm một tiếng rồi thả rèm xuống.
Vài tiếng nữa thôi, hơn 8 tỷ dân không biết sẽ còn mấy người nữa.
"Reng reng reng"
Tô Vũ vừa nhìn thấy tên người gọi, hắn liền bắt đắc dĩ phải nhấc máy: "Nghe."
"Tô Vũ ơi ta sợ quá." Đầu dây bên kia là tiếng một người trẻ tuổi.
Tô Vũ mệt mỏi nói: "Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, cứ yên tâm đi, không sao đâu."
Người trẻ tuổi kia nghe được lời nói của hắn lúc này mới hơi an tâm nhưng vẫn nói: "Ngươi đừng đi đâu đấy, có chuyện gì ta chạy qua chỗ ngươi."
Tô Vũ thở dài: "Ta thấy ngươi vẫn đi tìm Vân Nhi đi."
Đầu dây bên kia bỗng im lặng, rồi vang lên tiếng gõ của vật gì đó, sau đó là một loạt thanh âm "tút tút tút".
Nhìn điện thoại trên tay, Tô Vũ bỗng có xúc động muốn đánh người.

Hắn nhìn điện thoại một chút rồi bấm gọi đến một số điện thoại lạ.
Lần này đầu dây bên kia là một người đàn ông lớn tuổi hơn, vừa nhấc máy đã ngáp dài một tiếng, nói: "Chuẩn bị xong rồi."
Tô Vũ ừm một tiếng, hắn nhìn đồng hồ trên tường nói: "Cứ cách 30 phút ngươi cho nổ một quả.


Nổ cho tới đêm thì dừng lại."
"Không vấn đề, ngươi còn gì nữa không?" Người đàn ông trung niên rất nhanh đáp lời.
"Ngươi giúp ta gửi thêm mấy là thứ khủng bố đến mấy trung tâm giải trí nữa đi."
"Được." Người kia cũng chả quân tâm, hắn đồng ý rất nhanh.
"Bấy nhiêu đó đủ rồi." Tô Vũ ngẫm một lúc cũng không nghĩ ra thứ gì nữa.
"Vậy ngươi chờ tin của ta đi."
Dựa lưng trên chiếc ghế dài, Tô Vũ lấy tai nghe trong túi ra rồi mở một bài nhạc mà kiếp trước hắn đã nghe nhiều lần.

Một bản nhạc không lời nhẹ nhàng sâu lắng, hắn ngửa đầu lên trần nhà rồi nhắm mặt cảm nhận âm nhạc.

Hắn muốn cảm nhận giây phút bình yên này trọn vẹn nhất.
Âm nhạc là một sản phẩm kỳ diệu của loài người, nó mang đến cho chúng ta những cung bậc cảm xúc khác nhau, có vui, có buồn, có mơ mộng, có nhung nhớ, có hoài niệm.

Với Tô Vũ, bản nhạc này là một cột móc, cột móc đánh giấu sự trở lại của một Tô Vũ khác, một Tô Vũ đã bị hắn dấu kín trong 12 năm.
Ngày mai đến, hắn sẽ không còn là một học sinh Tô Vũ nữa mà sẽ trở thành một tấm khiên, một cây giáo, hay một thứ gì đó hắn buộc phải trở thành.
Ngày mai, hắn không hi vọng mọi thứ sẽ tốt hơn, nhưng hắn mong rằng nó không quá tệ.
Ngày mai..
Mang theo những suy nghĩ miên man đó, Tô Vũ đã ngủ từ lúc nào không hay.

Tiếng nhạc du dương, không nhanh không chậm, không hối hả, không ồn ào.
...
Giấc ngủ này kéo dài đến mười mấy tiếng, bố mẹ hắn cũng đã đến mấy lần nhưng thấy hắn ngủ say nên không đánh thức hắn dậy.
Tô Vũ từ trong căn phòng tối từ từ tỉnh giấc, hắn tháo tai nghe ra rồi đứng dậy tập các động tác của "Cương Bình Quyết" để khởi động cơ thể.

Trong khoảng thời gian này hắn vẫn không quên luyện tập, nhưng bởi vì không phải trong trò chơi nên hiện tại bây giờ mất gần một tháng mới đến cảnh giới Luyện Cân viêm mãn mà thôi.
Sau khi tập mấy lần, hắn vớ một cái khau lau đi mồ hôi trên cơ thể mình rồi khụy hai chân xuống dưới đất, nhắm mắt điều chỉnh trạng thái.
"Tích tắc, tích tắc"
Thời gian gần đến, Tô Vũ bỗng mở mắt hắn đi đến bên tường nhấc lên một thanh kiếm chuẩn bị rời đi.
Cảnh sát bên ngoài thấy cửa mở hơi lùi lại về phía sau.

Nhưng khi thấy Tô Vũ thì mới thở phào.
Một viên cảnh sát hơi lớn tuổi nói: "Ngươi tính đi đâu?"
Tô Vũ nhìn hắn mỉm cười: "Không có gì, ta đi luyện công phu thôi."
"Luyện công phu?" Viên cảnh sát gật đầu.

Nhưng khi hắn thấy thanh kiếm trên tay Tô Vũ thì nhíu mày nói.
"Ngươi mang kiếm đi đâu?" Âm lượng trong giọng nói của người đàn ông đã lớn hơn một chút.
Tô Vũ bất đắc dĩ nói: "Đừng kích động, chỉ là một thanh kiếm bình thường luyện võ thôi."
Viên cảnh sát vẫn chưa hết hoài nghi hỏi: "Tại sao ngươi lại mang kiếm đi ra ngoài vào giờ này?"
Tô Vũ nhíu mày nói: "Ta không phải mang ra ngoài nhà, chỉ mang đến trước sân luyện thôi."
Viên cảnh sát vẫn chưa hoàn toàn hiểu được vì sao Tô Vũ làm như vậy, nhưng ông lại không có lý do ngăn cản.


Hơn nữa, theo như Tô Vũ nói hắn chỉ tập ở sân.

Nếu chỉ có vậy ông vẫn có thể dễ dàng giám sát được hắn.
Không tiếp tục đôi co với viên cảnh sát này nữa, Tô Vũ bước ra gần hàng rào rồi nhìn đồng hồ trên tay.
"Tích tích tích"
12:00
"Ầm ầm ầm"
Từ tiếng chuống reo đến tiếng động đất như xảy ra cùng một thời gian.
【Trò chơi tận thế đã phủ xuống Đại Cầu】
【Chào mừng người chơi tham gia Trò chơi tận thế】
Hơn 8 tỷ người cùng một lúc đều nhận được những tiếng âm thanh nhắc nhở giống nhau.

Có người hoang mang, có người hoảng sợ, lại có người hưng phấn.
Còn Tô Vũ thì không quan tâm, ngay lúc mặt đất rung chuyển hắn đã nhảy ra bên ngoài rồi tránh né đám đông đang hỗn loạn chạy về phía nơi tập trung những người chơi trò chơi được gia đình hắn đào tạo.
【Tinh tinh tinh】
【Trò chơi bắt đầu】
Sau âm thanh đó, trên bầu trời bỗng chốc hiện rã những dải đa màu sắc uốn lượn giữa không trung.

Những dải màu nhanh chóng lan tràn trong không gian, nó như những dải cực quang chiếu sáng cả một bầu trời.
Tô Vũ không quay đầu, hắn vẫn một mực chạy nhảy.

Nếu lúc bình thường có lẽ sẽ có người để ý đến hắn nhưng hình như lúc này ai cũng như đang bị thôi miên, họ mê mẩn thứ ánh sáng xinh đẹp đó mà không quan tâm đến xung quanh.

Nhưng cũng nhờ vậy mà hắn tránh được rất nhiều vật cản.
"Mọi người tập trung." Tô Vũ đạp cửa bước vào trong phòng hét lớn.
Lúc này trong phòng có rất nhiều người, trên người bọn họ đều đang mang mộ bộ đồ bảo hộ kính mít từ đầu đến chân trên tay họ có người cầm một cây dao phay dài, có người lại cầm một cây gậy sắt được bọc dây kẽm gai.

Trong những bộ đồ đó có không ít người là bạn kiếp trước của Tô Vũ, có người lại là bạn kiếp này của hắn, thậm chí ngay cả bố mẹ hắn cũng ở trong đó.


Hắn biết nhưng không cản.
Bố mẹ hắn lo lắng cho hắn, hắn biết.

Hắn cũng lo lắng cho bố mẹ mình.

Nếu bây giờ hắn ép bố mẹ mình lưu lại hậu phương, chắc chắn họ sẽ không đồng ý.

Bởi nếu đổi ngược lại, hắn cũng sẽ không đồng ý.

Nếu đã vậy thì thà rằng cùng ra chiến trường, nếu có chết gia đình bọn hắn cũng không cần ai thắp hương.
"Ta không thích lòng vòng, chắc các ngươi cũng đoán được tình hình rồi.

Quái vật sẽ xuất hiện ở khắp nơi, chúng ta đi là giết quái vật, nếu ai không muốn đi có thể tự cởi đồ ra là được."
Nói xong hắn lại lần nữa đi ra đợi ở bên ngoài nhìn dải màu đang gần bao trùm toàn bộ Trái Đất.
Phía bên trong có vài người đang thảo luận với nhau có nên đi hay không.

Có người muốn đi, có người không muốn, có người chần chừ.

Cũng phải thôi, bọn họ được gia đình Tô Vũ nuôi nhưng họ cũng chỉ là những người dân bình thường, trong hoàn cảnh này ai lại muốn mạo hiểm.

Hơn nữa, Tô Vũ chẳng qua cũng chỉ là một đứa nhóc 18 tuổi.

Bọn họ sao có thể dễ dàng tin tưởng đi theo hắn được..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
sjvbt eletrosan petonicpets thaigogotour ipad-receptionist bukatsudou dogmasutra kadeecars dateczechescort lukefeltoncreative tinkypinkyladies reseau-asam lepiano24 ethicaltemplates bsquared-consulting rekorgroup 48genclik week-end-en-gite echter-camsex nomesbebes aim-ic thewebworkhouse blackonyxnigeria menuiserie-joseph glidmedelsguiden