Kiến Long


"Hôn sự? Có cái gì để thương nghị." Cố Phù Du đặt bút xuống, chống má, làm trò ở trước mặt Ngân Hà Tinh Hán, một ngón tay chọc má Chung Mị Sơ: "Đưa sính lễ được rồi, người của ta không phải người của ngươi, theo ngươi dằn vặt."
Ngân Hà Tinh Hán: "..."
Chung Mị Sơ mỉm cười nói: "Hóa ra khi lập tông đưa còn chưa đủ."
"Ít nhất cũng cần một nửa Long Cung." Cố Phù Du cả người trèo qua, cười nói: "Còn muốn thêm ngươi."
Cố Phù Du trên tay lại không nhịn được xoa xoa vành tai của nàng, trước đây giấu dốt, chưa từng âu yếm nàng như vậy, không biết vui thú trong đó, bây giờ bắt đầu, liền có chút yêu thích không buông tay.

Nhìn thân thể người này mềm nhũn xuống, vẻ mặt giả vờ đoan nghiêm, lại không chống cự nổi nheo mắt lại, trong lòng liền yêu thích.
Nói nàng là trai sông.

Thời khắc này nàng chính là phần thịt mềm thấm hương đã bỏ đi lớp vỏ cứng.
Chung Mị Sơ vội vàng nắm tay nàng lại, đôi mắt nửa mở nửa khép, vảy rồng nơi khóe mắt đã lộ ra, lại tiếp tục, sợ là ngay cả sừng rồng cũng phải lộ ra, nàng không quen lắm, cảm giác xa lạ luôn làm cho người ta không thể nào chống lại, Thanh Quân xoa nàng nàng đều có chút không chịu nổi, huống chi là Cố Phù Du đến xoa nàng.
Ít nhất cũng nên duy trì chút nghiêm túc trước mặt thuộc hạ: "Nghi thức thành hôn của Long tộc có chút khác Nhân tộc, lão tộc trưởng hẳn là muốn thương nghị những chi tiết nhỏ trong đó với chúng ta."
Cố Phù Du không để ý lắm: "Ta như thế nào cũng được, dù sao một mình cô độc."
Chung Mị Sơ dịu dàng nói: "Sau này sẽ không phải."
Cố Phù Du nở nụ cười xinh đẹp, nhào vào trong lòng nàng: "Phải hay không phải, còn phải xem Long tộc các ngươi có thể trả sính lễ không."
"Cho ngươi, cái gì cũng cho ngươi."
Long tộc đại hôn quả thật không giống với Nhân tộc, không mở tiệc chiêu đãi người ngoại tộc, chỉ vì ái nhân của bệ hạ là Nhân tộc, lúc này mới cho phép đám người Trai tiên sinh vào Bồng Lai Cung.
Vào ngày này, tất cả tộc nhân của Long tộc đều trở về, hai người cần phải tay nắm tay đi qua một đoạn đường thật dài, để cho tộc nhân nhận thức tộc trưởng và tộc trưởng phu nhân của họ, sau đó được các trưởng giả chúc phúc.
So sánh với nghi thức kết làm đạo lữ của Nhân tộc, đơn giản hơn rất nhiều, nhưng lại vừa vặn hợp tâm ý Cố Phù Du.
Tộc nhân vì Cố Phù Du ăn mặc lễ phục đỏ thẫm, không cần đến son phấn ăn diện, đã là diễm lệ không gì tả nỗi.
Phong Tuế tìm tới, lúc lập tông nhận được vị trí trưởng lão, Tông Môn mới lập, sự vụ phức tạp, không thể thoát thân, bây giờ lại gặp được hai người đại hôn, trên dưới Tông Môn rất nhiều sự vụ đều do hắn và Trai tiên sinh thay nhau quản lý.
Cố Phù Du vừa thấy vẻ mặt của hắn, trong lòng có linh cảm, đưa ngón trỏ đặt lên môi đỏ, ra hiệu im lặng, liếc về phía Chung Mị Sơ đang đứng.
Phong Tuế hiểu rõ, đến gần thấp giọng nói: "Sư tôn, Đỗ Phán không thể chịu được ảo cảnh của Yếm Nhĩ Linh, chết rồi."
Đôi mắt đỏ của Cố Phù Du di chuyển, cười nhạo nói: "Sống dở chết dở, cũng chống đỡ được hồi lâu."
Chung Mị Sơ vẫy tay với nàng, nàng mỉm cười đáp lại, nói với Phong Tuế: "Sinh cơ cuối cùng của Tả gia đã đứt, đối với đại hôn của ta mà nói, coi như là quà tặng tốt nhất."
Hai người nắm tay nhau, cửa lớn mở ra, tường vân thụy ái, thảm đỏ kéo dài đến trên bậc thang, tộc nhân vây quanh hai bên, quần long bay vút trên bầu trời xanh.
Hai người đi qua thảm đỏ, trưởng bối lần lượt mang theo trẻ nhỏ chen qua đám người, đứng ở bên cạnh chờ, cúi đầu đưa tay về phía hai người.
Cố Phù Du không hiểu, Chung Mị Sơ ghé vào bên tai nàng nói: "Đây là tộc nhân đang thỉnh cầu tôn trưởng chúc phúc, ngươi phất qua lòng bàn tay họ là được rồi."
Cố Phù Du nhưng thật ra cảm thấy mới mẻ, nhớ đến cả đời nàng đến đây, ngoại trừ được người bên cạnh, còn lại thật không thể gọi là có phúc khí, ngược lại cũng đến phiên nàng chúc phúc cho người khác.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, trên tay cũng chơi đến vui vẻ, một đường phất qua đi.
Bởi vì quan hệ với Nghi Nhi, lần này đám người Nhập Tam vẫn chiếm được vị trí thật tốt, trong lòng mọi người ngổn ngang không thể tả, nhớ đến bọn họ lần trước nhìn thấy tông chủ cùng bệ hạ nắm tay đi tới mấy ngày trước, còn ở trước mắt.
Lúc trước cảm thấy là như phu thê, đã cảm thấy hoang đường, bây giờ là phu thê thật.
Long tộc tính dâm, đồng tính bầu bạn, cũng không hiếm thấy, nhưng đối với Nhân tộc bọn họ mà nói, liền tựa như thiên địa điên đảo, nhật nguyệt thay thế nhau.
Nghi Nhi nắm tay Nhập Tam, chìa tay về phía hai người, ưa thích gọi: "Nương thân, A Man nương thân."
Hai người cười mỉm phất qua tay nàng và Nhập Tam.

Lão Thất, Thập Lục, Liễu Nương: "..." Trước kia nghe Nghi Nhi gọi nương thân và A Man nương thân, không cảm thấy không ổn, bây giờ nghe tới, lại là ý tứ như vậy.
Phong Tuế ôm cánh tay, khẽ thở dài.
Chung Mị Sơ và Cố Phù Du đi vào Thần Điện, Đế Tuấn đứng ở nơi đó, ngẩng cằm, nhìn thoáng qua Chung Mị Sơ, lại nhìn nhìn Cố Phù Du, ngày vui, vui mừng vừa phải, nói: "Chung Mị Sơ, Cố Phù Du."
"Lương duyên vĩnh kết, cộng hứa bạc đầu."
Hai người đứng tại chỗ, Đế Tuấn trầm mặt xuống, nói: "Còn không qua đây!"
Chung Mị Sơ ngẩn ra, nắm tay Cố Phù Du tiến lên.

Ban đầu không động, là bởi vì hôn từ phía sau còn mấy câu, ai ngờ Đế Tuấn đọc đến đây liền không đọc nữa, nhưng nghĩ rồi lại nghĩ, trong lòng cười nhạt, mấy câu "qua điệt miên miên" sau đó đọc ra cũng có tác dụng gì đâu.
(*) Qua điệt miên miên: câu này ý muốn chúc tụng các đời con cháu hưng thịnh, truyền thế lâu dài.
Đế Tuấn duỗi ngón tay điểm lên trên trán hai người, chọc Cố Phù Du có chút mạnh, để lại một hồng ấn trên trán nàng.
Cố Phù Du sờ sờ trán, chắp tay với Chung Mị Sơ.

Chung Mị Sơ đã thề ước trong hôn từ: "Đời này kiếp này."
Cố Phù Du đáp lại thề ước: "Vĩnh sinh vĩnh thế."
Chung Mị Sơ ôm eo nàng, tựa vào trán nàng, trên mặt mỉm cười, như ánh mặt trời xuyên qua những tầng mây, tân sinh thuần túy.
Bây giờ, đây là vương hậu danh chính ngôn thuận của nàng.
Không có chuyện gì hay vật gì, cũng không có ai.
Lại có thể cướp nàng đi.
...
Thời gian xoay chuyển, bốn mùa thay đổi.
Tiên tuổi vô giáp, phàm nhân tuyết phủ đầy đầu.
Hơn bảy mươi năm, đối với tu sĩ mà nói, trong nháy mắt, đối với người bình thường mà nói, đó là cả đời.
Mầm non ngày xưa, đã thành cây cối.
"Đạo hữu, đạo hữu phía trước, dừng một bước."
Nam nhân dừng bước chân, quay đầu.
Người chạy tới, hỏi: "Đây chính là truyền tống trận pháp đi Phù Du Tông?"
Nam nhân gật đầu, đánh giá người đến: "Huynh đài đây cũng là đuổi kịp Phù Du Tông thu đồ đệ, tiến đến bái sư?"
Người này khóc cười nói: "Cũng không phải, chỉ là thành trì của tiểu đệ náo loạn, truyền tống trận pháp bị phá hủy, mới vừa đuổi đến chỗ này, muộn rất nhiều, không biết còn có danh ngạch không, ôi..."
"Lại nói, Phù Du Tông hiện nay như là mặt trời ban trưa..."
Bảy mươi năm ngắn ngủi, lúc trước ai ngờ đến được.
Tông Môn này vừa lập tông, khi tuyển nhóm đệ tử thứ hai, thế nhưng muốn đệ tử giao nộp linh thạch.

Thiên hạ từ xưa đến nay, nào có đạo lý báo Tông Môn giao nộp linh thạch, vốn nên là Tông Môn cung cấp tài nguyên cho đệ tử mới đúng.
Đầu đuôi lẫn lộn, thực sự bị thế nhân trào phúng một trận.
Tông chủ này nhưng thật ra đúng lý hợp tình, không có chút nào lấy làm hổ thẹn, dõng dạc nói: "Chúng ta dạy chính là đạo lý tu sĩ lập thế, những tinh hoa kinh nghiệm tu luyện của các đại năng, các kỳ thuật diệu pháp, ở những nơi khác thậm chí kiến thức không tới, độc nhất vô nhị trên thế gian, chỉ có ta có, thu ngươi hai khối linh thạch, dạy ngươi tăng lên đức hạnh, nâng cao kiến thức, cũng là các ngươi kiếm lời!"

Còn có Tông Môn này tọa lạc ở trong thành trì.

Môn phái là thành trì ngược lại cũng không hiếm thấy, nhưng giống như Phù Du Tông, phàm nhân cũng như tu sĩ, Tử Phủ và phố phường cùng chỗ chưa từng nghe thấy.
Có người nói sau phố trong tông chính là một nơi cổ y cất rượu, quán trà sòng bạc, xiếc ảo thuật ăn vặt, có đủ loại kế sinh nhai của người dân huyên náo con đường nhỏ.
Người tu tiên phải thoát ly khói lửa, nó lại càng muốn đặt mình ở trong yên hỏa, như thế làm sao thoát trần xuất thế, thanh tâm tu hành.
Nghĩ ở hơn bảy mươi năm trước, sợ là không có ai xem trọng Phù Du Tông này, nói rằng Cố Phù Du không phải nhân tài để làm tông chủ, cũng chỉ là trẻ con chơi trong nhà, tùy ý chơi đùa mà thôi.
Cho đến bây giờ, những lời này còn có ai đề?
Bái tông thu linh thạch này trở thành tầm nhìn độc đáo, kiến thức lâu dài, phố phường lập tông này trở thành mơ hồ lớn với thành trì.
Đệ tử một năm lại nhiều hơn một năm, muốn nói vì cái gì mà đi...
Hai người vừa mới đứng ở bên trong trận pháp, bỗng nhiên một tiếng nổ vang, chỉ thấy mái hiên góc Đông của lầu các phía Nam đã bị cắt đứt, khói bụi mù mịt nổi lên khắp nơi, linh quang còn muốn chói mắt hơn so với chính Ngọ.
Hai người tặc lưỡi.
"Ở trên ba châu Đông Tây Bắc, môn phái thế gia oán niệm càng ngày càng sâu..."
"Đúng vậy, mấy năm qua bởi vì Tứ Tiên Tông lấy chuyện Chu Yếm bắt nạt, náo động đến càng ngày càng lợi hại, thành trì của tiểu đệ cũng là bởi vì vậy nên mới náo loạn."
"Ai có thể ngờ tới, ba châu lúc trước đều đè ép Nam Châu một đầu, bây giờ nhưng thật ra Nam Châu độc thịnh, có tư thế vượt qua."
"Không xa, ngày đó không xa, ôi..."
Bốn châu do Tứ Tiên Tông khống chế, bên dưới cường quyền, làm theo cá lớn nuốt cá bé, lấy thiên tư luận mạnh yếu, lấy tu vi định tôn ti.

Thế đạo như vậy, lòng người dễ truy đuổi danh lợi.
Năm châu bốn biển, tựa như một vũng nước đọng, trong lòng mọi người, cũng chỉ có thể nhìn thấy thành tiên.
Một lòng thành tiên, phi thăng được coi là đại đạo, những thứ đồ chơi nhỏ không có tác dụng với thành tiên được coi là bàng môn tà đạo, kỳ kỹ dâm xảo.
Bên trong dòng sông mênh mông, cũng có kỳ nhân, mưu cầu thay đổi, lại cũng là phù dung sớm nở tối tàn.

Vũng nước đọng này chưa bao giờ sôi sục giống như ngày hôm nay, xán lạn yêu kiều.
Cố Phù Du đứng giữa quảng trường, mặt trời gay gắt ở trên cao, nàng cầm quyển trục trong tay.

Phong Tuế chắp tay sau lưng nhìn về phía nàng, cau mày, sắc mặt trịnh trọng, nhìn bóng dáng nàng, không hề chớp mắt.

Phía sau Phong Tuế có rất nhiều đệ tử, nhìn nàng trước mặt với ánh mắt khát khao, không khỏi nuốt nước miếng, không dám lớn tiếng.
Cố Phù Du mở quyển trục ra, linh quang lóe lên, trận pháp lơ lửng giữa trời, trong nháy mắt, thân hình Cố Phù Du hóa thành một cái bóng mờ, không biết đi đâu, đợi đến khi trận pháp biến mất, nếu không phải đồng môn vẫn còn, hầu như đều cho rằng là mơ.
Hồi lâu, có đệ tử hỏi: "Hộ pháp, tông chủ đây..."
"Có phải là thành công?"
"Nhất định là thành công."
"Nhưng tông chủ sẽ truyền đi đâu?"

"Hẳn là một cái truyền tống trận pháp nào đó ở nơi nào trong thành." Đệ tử mồm năm miệng mười, dần dần bắt đầu nghị luận.
Khi Phong Tuế định đi tìm người, một đoàn mây mù từ phía chân trời hạ xuống, sau khi đáp xuống đất, Chung Mị Sơ phất tay áo một cái, mây mù tiêu tan.
Phong Tuế cùng chúng đệ tử gọi: "Bệ hạ."
Chung Mị Sơ nhìn quảng trường.

Phong Tuế nói: "Tông chủ lúc nãy đang thử truyền tống quyển trục, lúc này hẳn là còn ở trong thành, thuộc hạ phái người đi tìm."
Chung Mị Sơ khép hai mắt lại, linh lực vọt đến một điểm trong Tử Phủ, như linh hồn xuất khiếu, bay tới cửu tiêu, quan sát đại địa, phạm vi trăm dặm, quan sát tỉ mỉ, vạn sự vạn vật, thu hết vào đáy mắt.
Lúc lại mở mắt ra, giơ tay ngăn Phong Tuế, nói: "Không cần, ta biết nàng ở đâu."
Truyền tống quyển trục thành công, chỉ là truyền tống trận pháp mà nó liên kết đã bỏ trống từ lâu, chất đầy rơm rạ, Cố Phù Du rơi thẳng xuống, lăn cả người đầy tro bụi, lại rất là vui mừng.
Nàng giơ quyển trục lên, quyển trục này làm bằng da, màu sắc khô vàng, ở giữa vốn có hoa văn, sau khi trận pháp mở ra liền biến mất, loại quyển trục này giống như bùa chú, chỉ có thể dùng một lần.
Nàng vốn muốn khắc truyền tống trận pháp vào bên trong bùa chú, thế nhưng bùa chú quá nhỏ, không gánh chịu nổi, vì vậy mới làm ra quyển trục này.
Một bàn tay vươn ra trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng lấy đi cỏ khô trên tóc nàng.
Cố Phù Du vươn mình lên, ngược sáng nhìn người nọ, đôi mắt sáng ngời: "Ngươi xuất quan rồi!"
Chung Mị Sơ mỉm cười nhìn nàng chăm chú: "Ừm."
Cố Phù Du từ trong đống cỏ khô đứng dậy, ôm cổ nàng.

Chung Mị Sơ ôm eo nàng, ôm nàng ra khỏi đó.
Cố Phù Du ôm nàng, biểu tình kích động lộ rõ trên mặt: "Ta đang muốn gặp ngươi, ta đang muốn gặp ngươi.

Tộc trưởng của ta, bệ hạ của ta, truyền tống quyển trục thành công!"
Nàng mở quyển trục rỗng ra cho Chung Mị Sơ xem: "Ngươi xem."
"Nhờ có sách của Tử Hoàn, sau này có quyển trục này, chân trời góc biển, vừa mở trục ra, cũng có thể nháy mắt trở về thành." Lạc Tử Hoàn có hai người dìu dắt, có giúp ích rất lớn, phân loại linh vật khắp thiên hạ, đã hoàn thành một nửa.

Chính là một nửa tâm huyết, tiết kiệm cho Cố Phù Du không ít thời gian để tìm đọc quyển tịch, chế thành quyển trục tiện nghi rất nhiều.
Những người giúp đỡ người khác sẽ được người khác giúp đỡ lại.
Chung Mị Sơ cùng nàng cùng nhau vui mừng.

Cố Phù Du nhéo lỗ tai nàng: "Làm sao ngươi biết ta ở đây?"
Chung Mị Sơ hơi hơi nghiêng đầu, giải cứu lỗ tai của mình: "Lúc bế quan, có chút hiểu ra."
"Hiểu ra?"
"Tập trung linh lực vào ngũ giác, phân tán ra bên ngoài, liền tựa như ý thức cùng thiên địa hòa làm một thể, giới tử tu di, đều có thể thấy rõ, tiếng hoa nở hoa rơi, đều có thể nghe được."
"Ngươi có thể cảm nhận bao xa?"
"Chỉ được trăm dặm, chỉ là..."
Cố Phù Du hỏi: "Chỉ là?"
Chung Mị Sơ mặt mày uốn cong, nhẹ giọng nói: "Ngày sau sẽ có ngàn dặm, vạn dặm, đợi đến khi hoàn vũ đều ở trong mắt, cho dù ngươi đi đến chân trời góc biển, ta cũng có thể tìm được ngươi."
Cố Phù Du thấy cái mình thích là thèm: "Ta cũng muốn học, ngươi dạy ta."
"Ngũ giác của Long tộc trời sinh nhạy bén, hiểu đạo này, mới có thể tiện nghi như vậy..."
"Ta mặc kệ, chậm một chút thì chậm một chút." Cố Phù Du kẹp lấy gương mặt nàng, nhe răng nanh với bệ hạ trắng nõn nà: "Đợi đến khi ta có thể giương mắt đến chân trời góc biển, ta muốn nhìn chằm chằm ngươi mỗi ngày.

Ngày sau nếu như làm ra chuyện có lỗi với ta, ta liền cạo vảy rồng của ngươi."
Chung Mị Sơ khẽ mỉm cười, mặt mày càng thêm nhu hòa: "Được."

Hai người trở về Tông Môn, thành Tiêu Dao này, tu sĩ và bá tánh cùng ở, không ai không nhận ra hai người các nàng, một đường đi qua, tiếng gọi "tông chủ" và "bệ hạ" chưa từng ngừng lại.
Hai tay trống trơn mà đến, đều sẽ thắng lợi trở về, bá tánh biết tông chủ này không ăn kiêng, không khoa trương, cực vui với dùng rượu mới thức ăn, tặng cho nàng những đồ chơi tinh xảo, dùng để tỏ lòng kính yêu.
||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Ác Ma Và Cô Dâu Đến Từ Địa Ngục |||||
Khi trở lại trong tông, một nhóm ngư dân trở về, tay cầm lưới đánh cá, thấy hai người các nàng, thiếu niên đi chân trần vẫy tay gọi: "Tông chủ, bệ hạ."
Hắn nói với hai đồng bạn một bên: "Tam Nha Tử, cầm giỏ cá đến đây!"
Sau khi tiếp nhận, cầm theo giỏ cá chạy tới chỗ hai người, sắc mặt ửng hồng: "Tông chủ, nơi này có bạch điêu, mới bắt được."
Cố Phù Du cũng không khách khí, tiếp nhận giỏ cá nhìn một chút, nhướng mi cười nói: "Rất béo.

Năm nay thu hoạch thế nào?"
Người thiếu niên nhếch miệng, lộ ra một hàm răng trắng: "Nhờ phúc của bệ hạ, mưa thuận gió hòa, nước đẹp cá béo."
"Vậy thì tốt."
Nhìn theo ngư dân đi xa, hai người đứng ở dưới bậc thềm, phía sau chính là phủ thành chủ ngày xưa, Tông Môn hôm nay, chứng kiến trăm năm tang thương của quá khứ, trăm năm phồn thịnh của tương lai.
Cố Phù Du bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ.

Chung Mị Sơ nói: "Bọn họ kính yêu ngươi."
Xảy ra bất ngờ, cổ họng nghẹn lại, cảm khái rất nhiều, rất lâu sau mới có thể nói một câu: "Đúng vậy, bọn họ kính yêu ta."
Lão Thất vội vàng đi ra, vừa gặp hai người, thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn là lo lắng.

Lão Thất gọi: "Tông chủ, bệ hạ."
Hai người quay đầu, thấy vẻ mặt không đúng, nói: "Làm sao?"
Lão Thất nói: "Trai tiên sinh nàng..."
Cố Phù Du sắc mặt cứng đờ.
Nhân tộc tuổi thọ có hạn, trăm năm ngắn ngủi, đã có thể được xưng tụng là công đức viên mãn.
Thư phòng hướng về phía mặt trời, ánh sáng ấm áp từ khe hở trên những chiếc lá cây bạch quả chiếu xuống, rơi trên mái tóc bạc của Trai tiên sinh, theo gió đong đưa, nàng gấp sách lại, đã lười biếng nhúc nhích, nhìn hai người bên cạnh, cười nói: "Hơn bảy mươi năm, thấy hai ngươi chưa từng thay đổi, có ý gì."
Cố Phù Du dỗi nói: "Đầu đầy chỉ bạc, da mặt chùng xuống, chảy xệ như ngươi vậy liền có ý tứ."
Trai tiên sinh cười một cái, đặt quyển sách lên ngực: "Ta muốn đi đời sau của ta, hứng thú nhân sinh đổi mới mỗi ngày, chúng ta sơn thủy có tương phùng thôi."
"Đi đi đi đi, ai có khí vận như ngươi, có Thanh Đế và Long Vương vì ngươi tiễn đưa, đời sau nhất định là đại lộ thênh thang, bái tướng phong vương."
Hồi lâu, không được đáp lại.

Trai tiên sinh đã nhắm hai mắt lại, khóe miệng còn mang theo ý cười.
Cố Phù Du thở dài, nhìn nàng một lúc, nhẹ nhàng rút quyển sách từ trong lòng nàng ra, đặt trên án thư.
Chung Mị Sơ khẽ gọi nàng: "A Man..."
Cố Phù Du quay người lại, ôm chặt nàng: "Ôm ta."
Chung Mị Sơ theo lời ôm nàng.
Ôm nhau thật chặt.
Trên bàn có một quyển Trận Pháp Tân Giải, trang sách đã ố vàng, gió nhẹ thổi qua trang sách, hai hàng chữ mực triền miên.
—— Phù Du sở nguyện, mệnh tại triều tịch, tên tại thiên thu, Kỳ Môn trận pháp, trọng đăng cao lầu.
—— Mị Sơ sở nguyện, bạn nhĩ dư sinh, chứng nhữ thiên thu, mị bất hữu sơ, diệc khắc hữu chung.
- --------Chính văn hoàn--------.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
sjvbt eletrosan petonicpets thaigogotour ipad-receptionist bukatsudou dogmasutra kadeecars dateczechescort lukefeltoncreative tinkypinkyladies reseau-asam lepiano24 ethicaltemplates bsquared-consulting rekorgroup 48genclik week-end-en-gite echter-camsex nomesbebes aim-ic thewebworkhouse blackonyxnigeria menuiserie-joseph glidmedelsguiden